Full Text: Hans Olóríire
One story, four ways to read it
Every story comes in its original version plus several simplified reading levels, so it grows with your child.
The original text is the full story with rich vocabulary and descriptive language, ideal for reading aloud together and for kids who are ready for longer sentences.
The simplified levels retell the same story in shorter, simpler sentences matched to your child's stage. Ages 2-6 uses a few short sentences per scene, perfect for first time readers. Ages 4-8 adds simple dialogue and everyday vocabulary for kids beginning to follow along. Ages 6-10 keeps the language accessible while bringing back more of the story's detail, a natural bridge to the original.
Start at the level where your child is comfortable, and move up when they're ready. Hearing the same story told in richer language each time is one of the best ways to build vocabulary in any language.
Original Text: Hans Olóríire
Háns ṣē ìṣẹ́ fún ọ̄kùnrīn ọ̀làwọ́ kān fún ọ̄dún méjē gígùn. Ní ọ̄jọ́ kān, Háns sọ́ pé,
”Àkókò tī tó fún mi láti lọ̀ sí īlé ìyá mi. Ṣé mō lè gbā ōwó ìṣẹ́ mi ní báyìí?”
Ọ̄kùnrīn náà dáhùn pé,
”Ìwọ̄ tī jẹ́ ìrànlọ́wọ́ ńlá fún gbōgbō ọ̄dún wọ̀nyí, mō sì fẹ́ sān ẹ̀sān fún ọ lọ́nà títọ́.”
Pẹ̀lú èyí, ó fī ìdì wúrà kān tí ó tóbī bí ōrí rẹ̀ lé Háns lọ́wọ́. Háns dì wúrà náà sínú àpò kān, ó gbé é lé èjìká rẹ̀, ó sì bẹ̀rẹ̀ sí í lọ̀ sí īlé. Bí ó ṣē ń rìn lọ̀ ní ōjú ọ̀nà, ó pàdé ọ̄kùnrīn kān tí ó ń gūn ẹ̄ṣīn.
“Áà, ōhūn ìyānū tó dárā tó ni gígùn ẹ̄ṣīn gbọ́dọ̀ jẹ́!” nī Hans ké. “Ó gbọ́dọ̀ dà bíí jíjókòó nínú àgā ìtūrā kān, ìwọ̄ sì yóò dé òpīn ìrìn-àjò rẹ̄ láì kọ́ ìkā ẹ̄sẹ̀ rẹ̄ mọ́ gbōgbō òkútā.”
Ẹ̄lẹ́ṣīn náà gbọ́ èyí, ó sì wí pé,
“Nígbà náà, sọ̄ fún mī, Hans, kí ló dé tí ìwọ̄ fī ń rìn nígbà tí ìwọ̄ ń fẹ́ láti gūn ẹ̄ṣīn?”
“Mō ní láti gbé ìdì wúrà yìí lọ̀ sí īlé,” nī Hans sọ̄. “Ó jẹ́ ẹ̀sān fún īṣẹ́ ọdún méjē mī. Ó wúwō tó bẹ́ẹ̀ tí ó fī ń pā èjìká mī lárā, ó sì ń fà ōrí mī sí ẹ̀gbẹ́ kān.”
“Ó dárā,” nī ẹ̄lẹ́ṣīn náà sọ̄, bí ó ṣe ń mú ẹ̄ṣīn rẹ̄ lọ́rā, “Mō lè gbà ọ́ lọ́wọ́ ẹ̄rù yẹn. Èmī yóò fún ọ́ ní ẹ̄ṣīn mī bí ìwọ̄ bá fún mī ní ìdì wúrà rẹ̄.”
“Pẹ̀lú āyọ̀—Mō sì dúpẹ́!” nī Hans sọ̄. “Ṣùgbọ́n ìwọ̄ yóò ní īṣẹ́ ńlá láti gbé ē.”
Ọ̄kùnrīn náà sọ̀kālẹ̀, ó sì mú ìṣù wúrà náà. Lẹ́yìn náà, ó ràn Háns lọ́wọ́ látī gùn ẹ̄ṣīn, ó sì fi ìjánū náà sí ọ̄wọ́ rẹ̀.
”Nígbà tí ō bá fẹ́ lō kíákíá,” ó sọ̄ pé, ”ō kàn ní látī fī āhọ́n rẹ̀ ṣē kílíkìlí, kí ō sì ké pé, 'Dìdē!'”
Īnú Háns dùn látī jókòó lórí ẹ̄ṣīn náà. Fún ìgbà díẹ̀, ó ń gùn ẹ̄ṣīn náà lō díẹ̀díẹ̀.
Lẹ́yìn náà, ó rò pé ó yóò fẹ́ látī lọ kíákíá sí ī. Nítōrí náà, ó fī āhọ́n rẹ̀ ṣē ìró tìkìtìkì, ó sì sọ̀ pé,
”Dìdē! Dìdē!”
Ẹ̄ṣīn náà bẹ̀rẹ̀ sí í sárē kékèké. Nítōrí pé Háns kò mọ̀ bí yóò ṣē dá ā dúró, ẹ̄ṣīn náà ń sárē kékèké yárā sí ī, yárā sí ī, títí dī ìgbà tí, níkẹ́yìn, ó jù Háns sínú kòtò. Ẹ̄ṣīn náà ìbá tī sá lọ, ṣùgbọ́n ọ̄kùnrīn kān tí ń lé màlúù kān dá ā dúró.
“Gígùn ẹ̀rānkō kì í ṣē ēré,” nī Hans sọ̀ bí ó ṣē ń rákò jádē kúrò nínú kòtò. “Kì í ṣē lórí ẹ̀rānkō tí ó kà fífī ẹ̄sẹ̀ tá àti fífò sí nǹkān tí kò jẹ́ nǹkān kān. Ẹ̄ wò bí màlúù rẹ̀ ṣē dárā tó jù! Ẹ̄nī lè rìn ní ìdákẹ́jẹ́ lẹ́yìn rẹ̀, ó sì ń fúnnī ní wàrà àtī bọ́tà àtī wàràkàṣì ní gbōgbō ọ̄jọ́. Ó, bí mō ṣē fẹ́ látī ní màlúù kān tó!”
“Ó dárā,” nī ọ̀kùnrīn náà sọ̀, “níwọ̀n bí ō ṣē fẹ́ ẹ̀ tó bẹ́ẹ̀, màá fi màlúù mī pààrọ̀ fún ẹ̀ṣīn rẹ̀.”
Hans gbà pẹ̀lú āyọ̀. Ọ̀kùnrīn náà fò gùn ẹ̀ṣīn náà, kò sì pẹ́ tí ā kò fi rí i mọ́.
Hans ń lé màlúù náà lọ, ó ń rò pé ìpàṣípààrọ̀ rērē ni òun ti ṣe. “Bí mō bá ní búrẹ́dì nìkān, tí īṣẹ́ mī yóò sì fún mí ní ìyẹn dájúdájú, èmī yóò ní bọ́tà àti wàrà-kásì láti jẹ nígbà tí ēbī bá ń pa mí. Nígbà tí òùngbẹ bá ń gbẹ mí, mō lè mū wàrà.”
Ní ọ̀sán gāngān, ōorū náà pọ̀ sí i, òùngbẹ sì ń gbẹ Hans gidigidi. Ó ń kọ̄já pápá gbāngbā kān níbi tí ā kò ti rí kànga tàbí ìsūn ōmī kankan.
“Àkókò náà ti dé báyìí,” ni ó wí, “fún màlúù mī láti fún mí ní wàrà rērē tó dára láti mū.”
Ó so màlúù náà mọ́ igbó kékeré kān lẹ́gbẹ̀ẹ́ ojú-ọ̀nà, ó sì lò fìlà rẹ̀ gẹ́gẹ́ bí gārāwā. Ṣùgbọ́n kò lè gbà ìkán wàrà kān pàápàá. Nítorí pé kò jáfáfá rárá ní mímu wàrà lára màlúù, màlúù náà fi ẹ̄sẹ̀ gbá ā líle tó bẹ́ẹ̀ tí ó fi ṣubú palapala sí ilẹ̀. Bí ó ti jókòó níbẹ̀, èrò kān kọ̄já lọ́kàn rẹ̀: ó ti pààrọ̀ wúrà rẹ̀ fún ẹ̄ṣīn kān, lẹ́yìn náà ó pààrọ̀ ẹ̄ṣīn náà fún màlúù yìí. Ṣé ó ń ṣe àṣàyàn rērē?
Lójú ẹ̄sẹ̀ náà, ālápatà kān dé pẹ̀lú ẹ̄lẹ́dẹ̀ kān nínú kẹ̀kẹ́ ọ̄wọ́.
”Kí ló ṣēlẹ̀ gān-ān?” nī ó béèrē, ó sì ń ràn Háns lọ́wọ́ láti dìdē dúró.
Háns sọ gbōgbō ìtān náà fún ūn. Ālápatà náà rẹ́rìn-ín, ó sì wí pé, ”Màlúù yẹn kò ní wàrà kānkān láti fúnnī. Ó ti dàgbà, ó sì dárā fún ẹ̄ran màlúù nìkān.”
”Ó mà ṣē ō,” nī Háns wí, ó ń fī ọ̄wọ́ fá ōrí rẹ̀. ”Bí ó tilẹ̀ jẹ́ pé yóò jẹ́ ẹ̄ran púpọ̀, Èmī kò fī bẹ́ẹ̀ nífẹ̀ẹ́ sí ẹ̄ran màlúù. Èmī yóò fẹ́ ẹ̄ran ẹ̄lẹ́dẹ̀ sānra tó dárā bíi tìrẹ̄.”
”Nígbà náà, Háns,” nī ālápatà náà wí, ”nítorí inú rērē, màá fún ọ̄ ní ẹ̄lẹ́dẹ̀ mī ní ìpààrọ̀ fún màlúù rẹ̄.”
Háns, tí ó ṣì ń rōnú nípā àwọ̄n ìṣòwò pàṣípààrọ̀ rẹ̀, gbà. Ṣùgbọ́n bí ó ti ń rìn lọ pẹ̀lú ẹ̄lẹ́dẹ̀ náà, ọ̄kàn rẹ̀ kò bālẹ̀.
Láìpẹ́, ọ̄mọ̄kùnrīn kān tí ó gbé ẹ̄yẹ̄ gúúsì kān sábẹ́ āpá rẹ̀ bá ā rìn.
”Ó ṣeé ṣe kí wọ́n ti jí ẹ̄lẹ́dẹ̀ yẹ̄n,” ọ̄mọ̄kùnrīn náà kìlọ̀. ”Àwọ̄n ọ̄kùnrīn náà ń wá ā. Yóò bùrú fún ọ́ bí wọ́n bá rí í ní ọ̄wọ́ rẹ̀. Èmī yóò ràn ọ́ lọ́wọ́—fún mī ní ẹ̄lẹ́dẹ̀ náà, kí ō sì gbà ẹ̄yẹ̄ gúúsì mī dípò rẹ̀.”
Háns, nítōrí pé ó ń ṣàníyàn pé òun lè bọ́ sínú ìṣòrō, gbà. Ọ̄mọ̄kùnrīn náà yárā lọ̀ pẹ̀lú ẹ̄lẹ́dẹ̀ náà, Háns sì tẹ̀ síwājú pẹ̀lú ẹ̄yẹ̄ gúúsì náà sábẹ́ āpá rẹ̀. Bí ó tī ń rìn, ó bẹ̀rẹ̀ sí í rōnú bóyá ìtàn ọ̄mọ̄kùnrīn náà jẹ́ òótọ́, ṣùgbọ́n ó tī pẹ́ jù láti yí èrò rẹ̀ pādà.
“Nígbà tí mō bá rò ó,” ó sọ̀ fún ārā rẹ̀ pé, “Mō tī jèrè nínú pàṣípààrọ̀ náà. Mō ní gọ́ọ̀sì dídárā kān látī jẹ̄, ọ̀rá gọ́ọ̀sì látī fī tàn sórí búrẹ́dì mī, àtī àwọ̄n ìyẹ́ fūnfūn ẹ̄lẹ́wà látī fī kún ìrọ̀rí kān. Inú ìyá mī yóò dùn tó!”
Ṣùgbọ́n nígbà náà, ó dúró díẹ̀. Ìyá rẹ̀ tī ń dúró dè é fún ọ̄dún méjē. Ó tī bẹ̀rẹ̀ pẹ̀lú wúrà—wúrà tí ó lè tī ràn àwọ̄n méjèèjì lọ́wọ́. Ní báyìí, gọ́ọ̀sì nìkān nī ó ní. Kí nī ó tī ṣē?
Fún ìgbà àkọ́kọ́, ó rōnú ní tòótọ́ nípā àwọ̄n pàṣípààrọ̀ rẹ̀. Ọ̀kọ̀ọ̀kān wọ̄n tī dà bí èrō dídárā, ṣùgbọ́n ní gbōgbō ìgbà, ó tī fī ōhūn ọ̀wọ́n kān fún ẹ̄lòmíràn. Ó ní ìmọ̀lárā ẹ̄rù wúwō kān nínú àyà rẹ̀.
Ní òpīn, ó dé ābúlé kān. Níhìn-ín, ó rí ōlùlọ́ ọ̀bẹ̄ kān tí ń yí kẹ̀kẹ́ rẹ̀. Bí ó tī ń ṣīṣẹ́, ó ń kọ̄rīn:
”Àwọ̄n ọ̀bẹ̄ àtījọ́ àti sísọ̀ọ̀sì nī mō ń lọ́ bí tūntūn,
Àtī pé kẹ̀kẹ́ mī ń yí ká, ó sì ń hú kánkán bí āfẹ́fẹ́.”
Háns dúró láti wò ó. ”Īṣẹ́ rẹ̀ gbọ́dọ̀ jẹ́ īṣẹ́ dárā kān,” ó wí, ”nítōrí pé ō ń kọ̄rīn bẹ́ẹ̀ bí ō tī ń ṣīṣẹ́.”
”Lóòótọ́,” nī ọ̄kùnrin náà wí. ”Ōlùlọ́ ọ̀bẹ̄ dárā máa ń rí ōwó nínú àpò rẹ̀ nígbà gbōgbō. Ṣùgbọ́n sọ fún mī—níbō nī ō tī rà gúúsù dárā yẹ̄n?”
”Èmī kò rà á,” Háns wí. ”Mō fī ẹ̄lẹ́dẹ̀ mī pààrọ̀ rẹ̀.”
”Óò? Níbō sì nī ō tī rí ẹ̄lẹ́dẹ̀ náà?”
”Mō fī màlúù mī pààrọ̀ rẹ̀.”
”Màlúù náà ńkọ́?”
”Mō fī ī ṣē pàṣípààrọ̀ fún ẹ̄ṣīn kān.”
”Ẹ̄ṣīn náà ńkọ́?”
”Mō fī ī pààrọ̀ fún ìṣù wúrà kān tó tóbī bí ōrí mī.”
”Báwō sì nī ō ṣē rí wúrà náà?”
”Ó jẹ́ ōwó īṣẹ́ mī fún īṣẹ́ ọ̄dún méjē.”
Ōlùlọ́ ọ̀bẹ̄ náà wò Háns pẹ̀lú àníyàn. ”Ọ̀rẹ́ mī,” ó wí jẹ́jẹ́, ”ō tī fī īṣẹ́ ọ̄dún méjē pààrọ̀ lọ̀. Wúrà yẹ̄n lè tī rà ōúnjẹ fún ẹ̄bí rẹ̀ fún ọ̀pọ̀lọ̀pọ̀ ōṣù, tàbí ràn ìyá rẹ̀ lọ́wọ́ ní ọ̀pọ̀lọ̀pọ̀ ọ̀nà. Nígbà tí ō bá fī àwọ̄n ōhūn īyēbíyē pààrọ̀, ìwọ̄ ń fī àwọ̄n ànfààní tí wọ́n lè pèsè pààrọ̀ lọ̀.”
Hans dúró díẹ̀. Ó ti bẹ̀rẹ̀ pẹ̀lú wúrà láti inú iṣẹ́ ọdún méje—wúrà tí ó lè ti rà oúnjẹ, aṣọ, kí ó sì ran ìyá rẹ̀ lọ́wọ́. Ní báyìí, gọ́ọ̀sì kan ṣoṣo ni ó ní.
”Di olùpọn-ọ̀bẹ bí èmi,” ọkùnrin náà dábàá. ”Gbogbo ohun tí o nílò ni òkúta ìpọn. Èmi yóò gba gọ́ọ̀sì rẹ̀ fún un. Kí ni o wí?”
Hans wo gọ́ọ̀sì náà, lẹ́yìn náà ó wo òkúta ìpọn náà. Ó ronú nípa ìyá rẹ̀ tí ń dúró dè é, àti bí inú rẹ̀ yóò ṣe bàjẹ́ tó bí ó bá dé ilé pẹ̀lú ọwọ́ òfo. ”Èmi... èmi kò mọ̀,” ó sọ díẹ̀díẹ̀. ”Mo ti ṣe ọ̀pọ̀ pàṣípààrọ̀ lónìí, ọ̀kọ̀ọ̀kan wọn sì dà bí èrò rere nígbà náà. Ṣùgbọ́n ní báyìí mo mọ̀ pé mo ti ń fi iye iṣẹ́ àṣekára mi sọnù. Bóyá ó yẹ kí n pa gọ́ọ̀sì náà mọ́, kí n sì ronú dáadáa sí i.”
Olùpọn-ọ̀bẹ náà rẹ́rìn-ín músẹ́. ”Ìrònú ọlọ́gbọ́n niyẹn, ọ̀dọ́mọkùnrin. Owó àti àwọn ohun olówó iyebíye dúró fún àkókò àti akitiyan rẹ. Máa ronú dáadáa nígbà gbogbo kí o tó fi wọ́n pàṣípààrọ̀ lọ.”
Hánsì dúpẹ́ lọ́wọ́ ọ̄kùnrīn náà, ó sì bá ọ̀nà rẹ̀ lọ̄ pẹ̀lú gúsù náà. Bí ó ti ń rìn, ó ń rōnú nípa gbōgbō àwọn pàṣípààrọ̀ rẹ̀ ní ọjọ́ náà. Ó wá mọ̀ pé ó ti yárā jù, ó sì ti fọkàn tán àwọn àjèjì jù, àwọn tí ó lè jẹ́ pé wọn kò jẹ́ olóòótọ́ sí i. Ìtàn ọ̄mọ̄kùnrīn náà nípa ẹ̄lẹ́dẹ̀ náà lè má ti jẹ́ òótọ́ rárá—ó yẹ́ kí ó ti béèrè àwọn ìbéèrè sí i tàbí kí ó ti rōnú jinlẹ̀ nípa rẹ̀. Kò ti rōnú nípa īyē tí wúrà rẹ̀ tọ́ ní tòótọ́ tàbí àwọn àǹfààní tí ó lè pèsè. Wúrà tí ó ti ṣiṣẹ́ fún ọdún méjē láti jèrè ti lọ̄, ó sì ní gúsù kān ṣōṣō gẹ́gẹ́ bí ohun tí ó kù fún un.
Ní ìkẹ́yìn, ó dé ōrísūn ōmī kān, ó sì dúró láti sīnmī àti láti mū ōmī. Ó gbé gúsù náà kalẹ̀ pẹ̀lẹ́pẹ̀lẹ́, ó sì wò ó. “Ìwọ lè má jẹ́ wúrà,” ó sọ fún gúsù náà, “ṣùgbọ́n ìwọ jẹ́ ohun kān. Mo sì ti kọ́ ẹ̀kọ́ pàtàkì kān lónìí: mo gbọ́dọ̀ rōnú pẹ̀lẹ́pẹ̀lẹ́ nípa īyē gidi àwọn ohun àti àwọn àǹfààní tí wọ́n pèsè, ṣáájú kí mo tó pààrọ̀ wọn kúrò.”
Nígbà tí Háns dé īlé kékeré ìyá rẹ̀, ó sọ gbōgbō ìtàn náà fún un pẹ̀lú ọ̄kàn tó wúwō.
“Má bínú, Ìyá,” ó wí. “Mō ṣe iṣẹ́ fún ọ̀dún méje láti jèrè wúrà yẹn, mō sì fẹ́ ràn ọ́ lọ́wọ́ pẹ̀lú rẹ̀. Ó yẹ kí n̄ ti rōnú nípa ōhūn tí ó lè ṣe fún wa ní tòótọ́ kí n̄ tó fi í pààrọ̀.”
Ìyá rẹ̀ fētí sí i pẹ̀lú sùúrù.
“Háns mi ọ̀wọ́n, ō ti kọ́ ẹ̀kọ́ iyebíye kan. Wúrà yẹn ṣōjú fún ọ̀dún méje nínú ìgbésí ayé rẹ̀: àkókò rẹ̀, ìsapá rẹ̀, iṣẹ́ àṣekára rẹ̀. Nígbà tí ō bá fi àwọn nǹkan iyebíye pààrọ̀ láì rōnú, ō ń fi àwọn àǹfààní sílẹ̀ lọ. Ṣùgbọ́n ō ti jèrè ōhūn pàtàkì kan: ọgbọ́n láti rōnú pẹ̀lú ìṣọ́ra àti láti gbèrò síwájú.”
Háns mi orí rẹ̀. “Láti ìsinsìnyí lọ, èmi yóò rōnú nípa iye tí àwọn nǹkan ní ní tòótọ́, èmi yóò gbèrò síwájú fún ōhūn tí a nílò, èmi yóò sì túbọ̀ ṣọ́ra nípa ẹni tí mō gbẹ́kẹ̀ lé.”
Ìyá rẹ̀ rẹ́rìn-ín músẹ́.
“Rántí, ọmọ mi: bí ō tilẹ̀ lè gbádùn àwọn nǹkan tí ō rí níwájú rẹ, máa rōnú pẹ̀lú ìṣọ́ra nígbà gbōgbō nípa bóyá ō fẹ́ fi wọ́n fún ẹlòmíràn ní tòótọ́.”
Bẹ́ẹ̀ ni Háns bẹ̀rẹ̀ sí í lōye pé bí ō tilẹ̀ jẹ́ pé ó ti sọ wúrà rẹ̀ nù, ó ti jèrè ōhūn iyebíye kan—ọgbọ́n láti mọyì ōhūn tí ó bá jèrè àti láti rōnú pẹ̀lú ìṣọ́ra kí ó tó ṣe àwọn ìpinnu.
